Tin sức khỏe

Chờ Tết ở nơi bệnh nhân phong “được sống cuộc sống của con người”

Sáng 4.1, đoàn công tác Bệnh viện Da liễu Trung ương đã đến trao quà Tết cho bệnh nhân phong tại Bệnh viện Phong và Da liễu Thái Bình- nơi chăm sóc và điều trị cho 133 bệnh nhân phong nội trú, 86 bệnh nhân ngoại trú. Đây là những bệnh nhân mắc phong và bị di chứng rất nặng từ nhiều năm trước. Nhờ sự phát triển của y học phát triển, ngày nay, bệnh phong đã bị loại trừ, khống chế được lây lan. Sự kỳ thị trong cộng đồng đối với bệnh nhân phong cũng giảm đến 90%.

Không khí tại Trại phong Văn Môn – Bệnh viện Da liễu Thái Bình (xã Vũ Vân- huyện Vũ Thư- tỉnh Thái Bình) nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường vì đón đoàn bác sĩ đến tặng quà Tết Nguyên đán 2020. Bên trong những căn phòng nhỏ – nơi bệnh nhân phong hàng ngày được chăm sóc, không khí Tết cũng sắp về.

Cụ Nguyễn Quang Chiêu, 80 tuổi, đã 4 năm nay mất đi người vợ tào khang. Hàng ngày, cụ hương khói cho cụ bà, lấy đó làm nỗi an ủi tinh thần để tiếp tục sống những năm cuối đời. Đôi bàn chân của cụ đã cụt, đôi bàn tay cũng không còn lành lặn do di chứng của bệnh phong.

Hai mảnh đời tàn tật, côi cút đã bấu víu vào nhau bao năm nay. Giờ cụ bà Nguyễn Thị Lỉnh nằm một chỗ, cụ ông Nguyễn Đỗ Ích (91 tuổi) lại tần tảo lo lắng chăm bẵm từng bữa cơm cho vợ, mặc dù, cụ cũng chẳng còn lành lặn vì di chứng của bệnh phong.

Đôi bàn tay này, dù không còn lành lặn, nhưng cụ Ích vẫn tận tình chăm sóc từng ly từng tí cho người bạn đời của mình.

Đôi vợ chồng già này, họ đã nương tựa vào nhau mấy chục năm, đã cùng nhau trải qua đến 60 cái Tết trong trại phong. “Tôi rất mong chờ Tết, mọi người đến tặng quà, ủng hộ, chúng tôi lại có một cái Tết ấm áp hơn. Giá mà đi chợ được, mua được hoa đào, giấy đỏ để trang trí trong phòng cho có không khí Tết nhưng mà chân tay đau thế này thì làm sao đi được“ – bệnh nhân Trần Hữu Hòa nói.

Một cán bộ y tế bệnh viện Da liễu Trung ương nắm lấy bàn tay một bệnh nhân phong đã lâu ngày gặp lại. Đôi bàn tay chỉ còn mấy ngón tay co quắp run lên, cụ bà xúc động nói: “Mỗi năm, gần Tết là tôi lại nghĩ sắp được gặp các cô các chú. Lâu quá rồi mà mọi người vẫn nhớ đến chúng tôi

Đôi tay tàn tật do di chứng của bệnh phong để lại, khiến cho bệnh nhân phong vô cùng khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày.

“Bao năm qua, chúng tôi đã coi nơi này là quê hương thứ hai của mình. Chúng tôi gắn bó với nơi này còn hơn là quê hương cha sinh mẹ đẻ. Ở đây, chúng tôi được chăm sóc, được sống cuộc sống của con người, được đồng bào quan tâm, giúp đỡ. Vì vậy, mỗi cái Tết đến, chúng tôi đều rất mong chờ“- một bệnh nhân phong xúc động nói.

Cụ bà này nằm trong số hơn 40 bệnh nhân bị di chứng nặng do bệnh phong, hàng ngày, cụ phải nhờ đến sự chăm sóc, giúp đỡ của nhân viên y tế.

Bị kỳ thị ngoài cộng đồng, phải vào bệnh viện từ năm 9 tuổi, nhưng em Trương Thị An (SN 1999, Thái Nguyên – áo vàng) lại trở thành một phần không thể thiếu của nơi này. An được các ông, bà dạy học, biết viết chữ. Họ khen An biết làm thơ và rất thông minh. An bảo, em chuẩn bị tâm thế sống chung với căn bệnh của mình từ nhỏ, em thích Tết lắm, được đi chơi xa và thăm mọi người.

Giám đốc bệnh viện Da liễu Trung ương trao quà Tết 2020 cho bệnh nhân

Phó Giáo sư Nguyễn Văn Thường- Giám đốc bệnh viện Da liễu Trung ương trò chuyện với bệnh nhân phong. Ông cho biết nhờ được chăm sóc, điều trị và có cuộc sống thoải mái, vui vẻ nên các bệnh nhân phong ở đây có tuổi thọ cao và cuộc sống chất lượng. Ông mong muốn các bệnh nhân phong sẽ đón một cái Tết Nguyên đán đầm ấm, vui vẻ.

Bài viết: laodong.vn